Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Cảm Nhận Niềm Tin Và Đức Tin Trong Đạo Phật

Chào tất cả các bạn,
Từ ngày lập blog tại địa chỉ website daophattubi.blogspot.com mình chưa có thời gian để ngồi viết một bài đăng trên blog này. Thường mọi người lập blog thì hay viết bài. Còn mình thì muốn chia sẽ những điều bổ ích về Đạo trong đời sống hằng ngày. Vì tâm niệm của mình là Đạo là đem lại an vui cho chính cuộc sống của chúng ta và giúp chúng ta giải thoát được những rắc rối, đau khổ trong đời sống của chúng ta. Rất may mắn là ĐẠO PHẬT đã làm được việc này.

Sáng nay, mình cảm thấy tinh thần và cảm xúc dâng trào. Nên mình quyết định viết một bài về "CẢM NHẬN NIỀM TIN VÀ ĐỨC TIN TRONG ĐẠO PHẬT".



Không biết đối với các bạn cảm nhận như thế nào về Đạo Phật. Còn riêng mình Đạo Phật đã gắn liền và như một nghiệp lực dẫn giắt mình có một hướng đi đúng và sáng suốt nhất. Sỡ dĩ mình nói như vậy là vì mình đã trãi qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống gia đình, công việc, tình cảm. Nếu không nhờ có một chút kiến thức về Phật Giáo rất có thể mình sẽ sa ngã và lầm mê không lối thoát ra những cám dỗ để có một thân tâm bình thản vui vẻ hạnh phúc như hôm nay.

Từ nhỏ mình đã gặp rất nhiều chuyện khổ tâm đối với bản thân và có cuộc sống cơ cực hơn những trẻ em bình thường khác, mình không có được bữa cơm ngon và cái áo đẹp để mặc. Cuộc sống gia đình mình phải ăn nhờ ở đậu, nghèo đói bệnh tật. Mình nhớ có lần mình nhịn đói quá mà lúc ba mẹ kêu dạy ăn con ơi, hôm nay có canh bí đỏ ngon lắm.....mình vội mò dạy nhưng lúc đó mình bị bệnh luôn không ăn được nữa.

Rồi thời gian cũng trôi qua, cứ thế mình lớn lên đi học và biết phụ giúp cùng gia đình để có cuộc sống không bị đói nữa, nhưng vẫn nghèo.



Khi đã biết nhận thức, biết suy nghĩ một chút  thì trong lòng mình luôn tự hỏi:

Tại sao đều là con người và cũng siêng năng lao động, có trình độ kiến thức và tài giỏi như nhau mà có người lại giàu, có người lại nghèo và kiếm không được bao nhiêu tiền. Người thì xinh đẹp có kẻ đưa người đón, người thì xấu xí, ốm đau bệnh tật, ...

Tại sao có người luôn được người khác giúp đỡ, yêu thương quý mến bao bọc, muốn gì được nấy. Còn riêng mình lại phải sống trong cảnh nghèo đói, thiếu thốn như vậy? Chỉ có một lý giải hợp lý là do nghiệp nhiều đời nhiều kiếp mà ra.(Giống như bạn đi vay tiền người ta thì trước sau gì cũng phải trả, không trả tháng này thì trả tháng sau, năm sau, ...)

Nhưng lúc đó mình không biết nghiệp là gì? vay trả là gì? mình chỉ cảm thấy mặc cảm, tủi thân thôi các bạn à. Từ nhỏ mình đã sống rất khép kín và tự ti mặc cảm, mình rất ít bạn bè. Khổ nổi mình đi học toàn học chung với những đứa con nhà giàu nên càng làm mình mặc cảm tủi thân hơn.

Nhưng có một điều lạ là trong thâm tâm mình luôn có tâm linh về thần thánh mặc dù mình không biết mấy ổng là ai. Giúp được gì cho mình, có thể do ảnh hưởng từ ba mẹ mình chăng?



Sau đó vài năm mình có duyên được tham gia vào gia đình phật tử. Lúc này mình được học giáo lý phật giáo và bắt đầu nhen nhói niềm tin trong mình. Vì mình thấy phương pháp, triết lý của Đức Phật Thích Ca quá thực với cuộc sống của mình. Mình đã hiểu thế nào là nghiệp báo, thế nào là quả báo, thế nào là giải thoát cho chính bản thân mình khỏi những phiền não tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, ...tất nhiên mình hiểu mình không phải thầy tu trong chùa nên mình không thể như thầy tu được nhưng mình đã áp dụng phương pháp diệt khổ và hỷ xã vào đời sống hằng ngày của mình.

Nhưng các bạn biết không? không phải mình nói là mình có thể làm được đâu các bạn ạ. Rất là khó. Mình lớn lên, học hành tới nơi tói chốn, có công ăn việc làm đàng hoàng, cuộc sống gia đình cũng tốt hơn trước rất nhiều. Nhưng bây giờ thì mình không gặp đói nghèo mà gặp chuyện khác...mình gặp rắc rối trong cuộc sống, trong giao tiếp xã hội và trong tình cảm làm thân tâm mình lung lạc và mất kiểm soát một thời gian dài.

Mình thấy trong quá trình mình tu dưỡng thì có rất nhiều thử thách đến với mình và những thử thách này luôn trải thảm để dẫn dụ mình đi vào chuyện lầm lạc, si mê, tội lỗi. Nếu như hằng ngày mình không Niệm Phật và có niềm tin và đức tin vào Phật Pháp mình nghĩ mình khó cưỡng lại được những ham muốn này và sẽ tạo thêm nghiệp xấu.

Vì vậy, mình viết blog này mong rằng có ai đó đọc được và những ai đang gặp chuyện không may mắn thì hãy cố gắng nhiếp tâm Niệm Phật và đặt trọn niềm tin và đức tin vào Đạo Phật vì Đạo Phật rất từ bi, Phật Pháp sẽ giúp chúng ta vượt qua tất cả. Mỗi ngày nên cố gắng niệm phật và lúc gặp chuyện không vui phải luôn nghĩ đến tất cả chỉ là phù du....hãy buông tất cả thì tự nhiên sẽ có tất cả.



Có một điều mình cảm thấy là khi bắt đầu biết Niệm Phật thì lúc đó chúng ta sẽ an vui và đói nghèo cũng ra đi, mình không mê tín nhưng mình cảm thấy như có một điều tâm linh gì đó không thể lý giải được. Mình chỉ Niệm Phật để có sức mạnh tinh thần để vượt qua tất cả và đi đến an vui tự tại. Mình không cầu xin cho mình trúng số hay là có nhiều tiền, có nhà lầu xe hơi hay một điều gì khác. Mình nghĩ điều đó thật buồn cười và mê tín. Tất cả mọi thứ tốt đẹp hay trở nên tồi tệ là do chính bản thân chúng ta gây ra nếu không kiểm soát được hành động, lời nói, ý nghĩ, tâm tính. Vì thế cần phải Niệm Phật và nghe giảng pháp, tụng kinh để duy trì thói quen quán thân tâm và rèn luyện sự điềm tĩnh như vậy chúng ta mới có sức mạnh tinh thần và luôn giữ được thăng bằng và tĩnh tâm để giải quyết mọi việc.

Ngoài ra chúng ta cũng phải cố gắng thực hiện hạnh bố thí, cúng dường đúng chổ và làm nhiều việc thiện để chia sẻ với xã hội và tăng phước báu cho bản thân và gia đình. Bạn cứ nghĩ chuyện bố thí đơn giản như việc bạn gởi tiền tiết kiệm ở ngân hàng hay đầu tư vào kinh doanh chân chính bạn chắc chắn sẽ có lãi trong tương lai và có được khoản tiền tiết kiệm để có cuộc sống tốt hơn hiện tại của bạn. Nhưng nếu bạn nghĩ việc bố thí như là khoản tiền bạn cho ai đó mà không cần lấy lại thì lúc này thực sự bạn đã giác ngộ hoàn toàn và phước báu sẽ tăng gấp nhiều lần. (Cuộc đời thật công bằng có cho đi thì sẽ có nhận lại cho nên không cần phải suy tính).

Chúc tất cả mọi người trên thế gian này đều có cuộc sống an lành hạnh phúc.
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật.


Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Album hình các chư Phật và Bồ Tất


Phật Thích Ca Mâu Ni




Phật A Di Đà




Phật Kim Cương Trì




Phật Bất Động



Phật Bảo Sinh



Địa Tạng Vương Bồ Tát



Quang Thế Âm Bồ Tát



Văn Thù Sứ Lợi Bồ Tát




Chuẩn Đề Vương Bồ Tát



Kim Cương Thù Bồ Tát



Kim Cương Toả Đoả Bồ Tất






Chú Đại Bi




Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm đà la ni 

1. Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da 
2. Nam mô a rị da 3. Bà lô yết đế thước bát ra da 
4. Bồ Đề tát đỏa bà da 
5. Ma ha tát đỏa bà da 
6. Ma ha ca lô ni ca da 
7. Án 
8. Tát bàn ra phạt duệ 
9. Số đát na đát tỏa 
10.Nam mô tất kiết lật đỏa y mông a rị da 
11.Bà lô kiết đế thất Phật ra lăng đà bà 
12.Nam mô na ra cẩn trì 
13.Hê rị, ma ha bàn đa sa mế 
14.Tát bà a tha đậu du bằng 
15.A thệ dựng 
16.Tát bà tát đa (Na ma bà tát đa) 
17.Na ma bà dà 
18.Ma phạt đạt đậu đát điệt tha 
19.Án. A bà lô hê 
20.Lô ca đế 
21.Ca ra đế 
22.Di hê rị 
23.Ma ha bồ đề tát đỏa 
24.Tát bà tát bà 
25.Ma ra ma ra 
26.Ma hê ma hê rị đà dựng 
27.Cu lô cu lô yết mông 
28.Độ lô độ lô phạt xà da đế 
29.Ma ha phạt xà da đế 
30.Đà ra đà ra 
31.Địa rị ni 
32.Thất Phật ra da 
33.Giá ra giá ra 
34.Mạ mạ phạt ma ra
 35.Mục đế lệ 
36.Y hê di hê 
37.Thất na thất na 
38 A Ra sâm Phật ra xá lợi 
39.Phạt sa phạt sâm
 40.Phật ra xá da
 41.Hô lô hô lô ma ra 
42.Hô lô hô lô hê rị 
43.Ta ra ta ra 
44.Tất rị tất rị 
45.Tô rô tô rô 
46.Bồ Đề dạ Bồ Đề dạ 
47.Bồ đà dạ bồ đà dạ
 48.Di đế rị dạ 
49.Na ra cẩn trì 
50.Địa rị sắc ni na 
51.Ba dạ ma na 
52.Ta bà ha 
53.Tất đà dạ 
54.Ta bà ha 
55.Ma ha tất đà dạ 
56.Ta bà ha 
57.Tất đà du nghệ 
58.Thất bàn ra dạ 
59.Ta bà ha 
60.Na ra cẩn trì 
61.Ta bà ha 
62.Ma ra na ra 
63.Ta bà ha 
64.Tất ra tăng a mục khê da 
65.Ta bà ha 
66.Ta bà ma ha a tất đà dạ 
67.Ta bà ha 
68.Giả kiết ra a tất đà dạ 
69.Ta bà ha 
70.Ba đà ma kiết tất đà dạ 
71.Ta bà ha 
72.Na ra cẩn trì bàn đà ra dạ 
73.Ta bà ha 
74.Ma bà rị thắng yết ra dạ 
75.Ta bà ha 
76.Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da 
77.Nam mô a rị da 
78.Bà lô kiết đế 
79.Thước bàn ra dạ 
80.Ta bà ha 
81.Án. Tất điện đô 
82.Mạn đà ra 
83.Bạt đà gia 
84.Ta bà ha. 

***Nam Mô Quan Thê Âm Bô Tát*** Tên của bài kinh này là Kinh Đại Bi Tâm Đà La Ni cua Phật Quán Thế Âm. Gọi tắt là Chú Đai Bi. Chú Đại Bi có thảy là 84 câu, 415 chữ.

Sự Tích Đức Phật Thích Ca 1/2


Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Sự Tích Phật A-Di-Đà Và Bảy Vỉ Bồ Tát




Đức phật A Di Đà là một ngôi giáo chủ trên cõi Lạc Bang, oai đức không cùng, thệ nguyện rất lớn, mở môn phương tiện, độ kẻ chúng sanh ra khỏi Ta bà đem về Tịnh độ.


Trong Kinh Bi Hoa nói rằng: “Về khoảng hằng sa kiếp trước, có một đại kiếp gọi là Thiện trì”.Khi ấy tại cõi Tản đề lam thế giới có vua Chuyển Luân Thánh Vương, tên Vô Tránh Niệm, thống lãnh cả bốn xứ thiên hạ: một là Đông thắng thần châu, hai là Nam thiệm bộ châu, ba là Tây ngưu hóa châu, và bốn là Bắc cu lô châu, tiếng nhơn hiền đồn dậy bốn phương, đức từ thiện đượm nhuần khắp xứ, nên hết thảy nhân dân ai nấy cũng sẳn lòng ái kính.

Vua ấy có nhiều người con và có một vị đại thần, tên là Bảo Hải, con dòng Phạm Chí, rất tinh thông về nghề xem thiên văn.

Ông Bảo Hải lại có một người con trai tướng tốt lạ thường, từ dưới chân lên đến trên đầu đều có ba mươi hai dấu tốt.

Khi con ông mới sanh ra, thì có các hàng khách tôn quý đem nhiều đồ lễ vật đến dưng cho, nhơn vậy mà đặt tên là Bảo Tạng.




Lúc khôn lớn, thì Bảo Tạng xem biết việc đời là thống khổ thân mạng lại vô thường, tự nhiên sanh lòng chán ngán, bỏ cuộc vinh hoa, liền xuất gia tu hành, chẳng đặng bao lâu mà đã thành Phật, hiệu là Bảo Tạng Như Lai, đủ các đạo Pháp nhiệm mầu, thần thông rộng lớn. Khi thành Phật rồi, thì Ngài dạo khắp các nơi mà hóa độ chúng sanh , có nhiều hàng đệ tử đã chứng đặng quả Thanh Văn, Duyên Giác và Bồ Tát, nên nhơn dân ai nấy cũng sẳn lòng hoan nghinh.

Có một bữa kia, vua Vô Tránh Niệm nghe Phật Bảo Tạng cùng Đại chúng đến giảng Đạo tại vườn Diêm Phù, gần bên thành, thì tự nghĩ rằng: “Nay Ta muốn đến chỗ Phật, đặng xem coi giảng Đạo lý gì mà thiên hạ tín ngưỡng đông như thế!”

Nghĩ như vậy rồi, vua cùng các vị vương tử, đại thần và quyến thuộc bèn đến vườn Diêm phù lễ Phật vừa xong, liền đi chung quanh ba vòng, rồi ngồi bên Ngài mà nghe Pháp.

Vua Vô Tránh Niệm xem thấy Đức Bảo Tạng Như Lai khoanh chân ngồi trên bảo tọa có hình con sư tử, rất bực trang nghiêm, đủ tướng tốt đẹp, chung quanh thân Ngài có ánh sáng nhiều sắc chói lòa.




Còn trong Pháp hội thì thấy: nào là những người đã xuất gia làm đệ tử của Phật cạo tóc đắp y, nào là những hàng vương tử đại thần mặc đồ anh lạc, nào là cung nga mỹ nữ dung mạo tốt xinh, nào là sĩ, nông, công, thương, áo xiêm chỉnh đốn, kẻ thì chấp tay ngồi im lặng, người thì quỳ gối thưa hỏi, xem bộ ai nấy cũng chăm ngó Phật mà nghe Pháp cả.

Vua Vô Tránh Niệm quan sát khắp đủ mọi lẽ, bèn ngắm nhìn thân mình, rồi trở lại ngó Phật, mắt sửng không nháy, lòng thiệt hoan nghênh, cái tâm niệm tín ngưỡng tự nhiên phát lộ, liền đãnh lễ Ngài và đi xung quanh ba vòng, rồi cũng ngồi xuống một bên Ngài mà chăm nghe lời giảng dạy.

Vua nghe đức Bảo Tạng Như Lai diễn đủ các Pháp, thì lòng đã mở thông, căn thân thanh tịnh, rõ đường giải khổ, biết sự làm lành, liền quỳ xuống chấp tay mà thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nay tôi muốn sắm đủ những đồ ăn uống: áo chăn, mền nệm và thuốc men, đặng dưng cúng cho Ngài và đại chúng luôn trọn ba tháng ở đây mà giảng đạo, xin Ngài từ bi ai nạp”.

Vua Vô Tránh Niệm thấy Phật nhận lời, liền trở về truyền lịnh sắm sửa đủ mọi lễ, cứ đúng buổi mà dưng cúng không hề trễ nãi.




Vua lại khuyên bảo các vị vương tử, đại thần, quyến thuộc và nhơn dân rằng: “Các ngươi có biết hay không?

Nay Trẫm đã mở lòng bố thí, kính thỉnh Đức Bảo Tạng Như Lai và đại chúng đến mà cúng dường trọn ba tháng. Những đồ báu trọng ngon đẹp của Trẫm thọ dụng bấy lâu nay đều đem dâng cúng tất cả. Các ngươi cũng thể theo ý Trẫm xả bớt huyễn tài mà cúng Phật Tăng đặng cầu phước báu”

Cả thảy đều vâng lời vua khuyên, hết lòng sắm sửa lễ vật mà dưng cúng Phật.

Có một hôm, quan Đại thần Bảo Hải, là phụ thân Đức Bảo Tạng Như Lai, nằm chiêm bao thấy vua Vô Tránh Niệm làm sự bố thí thì lớn, mà việc cầu phước báu thì nhỏ. Sự ao ước của vua còn thuộc về phước hữu lậu trong cõi nhơn thiên, chưa thoát ra khỏi luân hồi sanh tử.

Vậy nên quan Đại thần chẳng đặng vui lòng, vì ý của ông muốn làm sao cho vua phát tâm cầu quả Bồ đề, tu thành Phật đạo mà cứu vớt mọi loài chúng sanh, chớ không muốn cho vua cầu phước báu nhỏ nhen như hàng tiểu dân vậy.

Quan Đại thần suy nghĩ như vậy, bèn đến chỗ Phật Bảo Tạng Như Lai tỏ điềm chiêm bao ấy, và tâu với vua Vô Tránh Niệm rằng: “Muôn tâu Đại Vương! Xin suy nghĩ đến việc này. Về sự sanh tử luân hồi phải bỏ thân này mang lốt khác, nên khó đặng thân người. Nay Đại Vương đã cảm lấy phước báu làm đặng vương thân, thiệt là quí báu biết dường nào! Các Đức Phật tùy cơ duyên của chúng sanh cảm triệu mà ứng hiện ra đời, cũng như bông ưu đàm ứng thời mà nở, thiệt là ít có! Nay Đại Vương gặp Phật xuất thế, thì phần hân hạnh biết bao! Dứt trừ lòng dục vọng, làm mọi sự phước duyên, cũng là việc khó mà Đại vương làm đặng như vậy, thiệt là ít ai bì đặng!

Xin Đại Vương thứ lỗi cho ngu thần hỏi lời này: Ngày nay Đại Vương cúng dường Phật Tăng, dùng phước duyên đó mà cầu nguyện những việc chi, xin cho ngu thần rõ.

Nếu Đại Vương muốn cầu sanh về cõi Trời mà làm một vị thiên tử hưởng sự phước thọ hay là muốn cầu sanh về cõi Nhơn gian làm vua Chuyển Luân, thống lãnh bốn châu thiên hạ như ngày nay vậy, thì cũng còn ở trong khổ ải, chớ chưa ra khỏi vòng sanh tử luân hồi.

Thưa Đại Vương! Hai sự phước báu tôi đã trần tấu đó đều là tướng vô định, đều là sự vô thường, thí như cơn gió thổi, dường tợ đám mây tan, có chắc chắn lâu dài chi đâu mà phải cầu nguyện!

Nếu sanh về cõi Trời, khi hưởng sự khoái lạc mà có tạo ác nghiệp, thì cũng phải đọa vào địa ngục, đặng chịu khổ. Còn như sanh về cõi nhơn gian, thì lại chịu mọi sự khổ não phần thì oán cừu gặp gỡ, phần thì ân ái chia lìa cái khổ trạng ấy không thể kể xiết.

Vì Đại Vương nhờ nhân duyên tu phước đời trước, nên mới hưởng đặng sự tôn vinh như vầy. Nếu nay Đại vương giữ gìn giới luật, thì sẽ đặng phước báu lớn hơn nữa: còn như tu học chánh pháp, thì sẽ thành chưởng trí.




Vậy xin Đại vương nên phát tâm cầu đạo Vô Thượng Bồ Đề, chớ đừng cầu nguyện những việc phước nhỏ nhen như hạng người thường kia vậy.

Vua Vô Tránh Niệm nghe quan Đại thần Bảo Hải khuyến thỉnh như thế, thì tâm lượng tự nhiên mở rộng, liền đáp rằng: “ Trẫm chẳng cầu những việc như khanh nói đó đâu! Trẫm muốn trãi khắp trong đường sanh tử, làm sự bố thí, trì giới, hầu nghe những pháp mầu nhiệm, tu hạnh Bồ Tát và cứu vớt chúng sanh, do nhân duyên ấy mà phát tâm Bồ Đề”.

Đại thần Bảo Hải lại nói rằng: “Bồ đề là một đạo rất trong sạch sáng suốt, rất ngay thẳng chính đáng rất trang nghiêm tốt đẹp, rất rộng lớn cao sâu, khắp cả hư không, trùm cả sa giới rất có oai thần mảnh lực.

Vả lại đạo Bồ đề là hạnh bố thí, sẽ đặng giàu sang, là hạnh trì giới, sẽ đặng thanh tịnh, là hạnh nhẫn nhục, sẽ đặng vô ngã, là hạnh tinh tấn, sẽ đặng bất thối, là hạnh thiền định, sẽ đặng vắng lặng, là hạnh Bát nhã, sẽ đặng sáng suốt.

Tu được như vậy mới đến chỗ an lạc và mới chứng đặng quả Niết Bàn. Vậy xin Đại vương nên phát tâm mà cầu đạo ấy.

Vua Vô Tránh Niệm đáp rằng: “Này khanh! Đương thời trung kiếp, mỗi người sống lâu chỉ có tám vạn tuổi mà thôi! Nay Đức Bảo Tạng Như Lai ứng hiện ra đời mà giáo hóa chúng sanh, hoặc có kẻ chứng pháp Tam muội, hoặc có người đặng bực Bồ Tát, hoặc đặng thọ ký làm Phật, hoặc đặng quả báo nơi cõi Nhơn Thiên. Trong hàng chúng sanh có một người nào không trồng căn lành mà Đức Như Lai chẳng nói Pháp đoạn khổ.

Tuy Ngài là phước điền của chúng sanh, song những người không có căn lành thì Ngài không có thể hóa độ cho dứt đặng mọi sự khổ não”.

Nay Trẫm phát Bồ đề tâm, tu Bồ Tát hạnh, học đạo Đại thừa, chứng pháp môn rất mầu nhiệm, chuyên làm Phật sự mà giáo hóa chúng sanh. Trẫm muốn cầu làm sao cho khi thành Đạo Bồ đề, thì Thế giới đặng trang nghiêm thanh tịnh chúng sanh không còn có một chút khổ gì. Nếu đặng như vậy thì Trẫm sẽ chứng đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Vua Vô Tránh Niệm nói như vậy rồi, bèn đi với quan Đại thần Bảo Hải đến chỗ Đức Bảo Tạng Như Lai, thấy Ngài đương nhập định, lại dùng phép thần thông biến hóa và phóng hào quang sáng suốt, hiện cả mười phương thế giới của Chư Phật ra trước mặt cho chúng hội xem: hoặc có cõi Phật đã Niết Bàn rồi, hoặc có cõi Phật đương Niết Bàn, hoặc có các cõi vị Bồ Tát mới ngồi nơi đạo tràng dưới cây Bồ đề, đương hàng phục chúng ma, hoặc có cõi Phật mới thành đạo và mới nói Pháp, hoặc có cõi Phật thành đạo đã lâu, đương còn nói Pháp, hoặc có thế giới toàn là các bực Bồ tát, hoặc có thế giới toàn là những hàng Thinh Văn và Duyên Giác, hoặc có thế giới không có Phật, Bồ Tát, Thinh Văn và Duyên Giác chi hết, hoặc có thế giới đủ năm món ác trược, hoặc có thế giới đủ các thứ trang nghiêm, hoặc có thế giới hèn dơ nhớp, hoặc có thế giới tốt đẹp lạ thường, hoặc có thế giới mà nhơn dân sống lâu vô cùng, hoặc có thế giới mà nhơn dân thọ mạng ngắn ngủi, hoặc có thế giới thường bị tai nạn thủy hỏa, hoặc có thế giới hằng bị tai nạn gió bão, hoặc có thế giới gần thành tựu, hoặc có thế giới đã thành tựu rồi.

Đại thần Bảo Hải thấy vậy, bèn tâu với vua Vô Tránh Niệm rằng: “Nay Đại vương nhờ sức oai thần của Đức Như Lai mà đặng thấy các thế giới, vậy Đại vương phát Bồ đề tâm muốn cầu lấy thế giới nào”

Vua chấp tay mà thưa với Đức Bảo Tạng Như Lai rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Chẳng biết các vị Bồ Tát tu hạnh gì mà chiếm đặng cõi Phật tốt đẹp trang nghiêm, tu nghiệp gì mà chiếm đặng thế giới xấu xa ác trược.

Do nghiệp gì mà đặng thọ mạng lâu dài, tạo nghiệp gì mà thọ số ngắn ngủi? Xin Ngài chỉ dạy cho tôi biết mà tu học”.

Đức Bảo Tạng Như Lai nói rằng: “Vì bởi các vị Bồ Tát có sức thệ nguyện, muốn ở cõi thế giới thanh tịnh, không có các điều ác trược, nên sau khi thành đạo được về ở cõi ấy rất trang nghiêm.

Còn các vị Bồ Tát nào do sức thệ nguyện, muốn ở cõi thế giới ngũ trược đủ sự phiền não, nên sau khi thành đạo về ở cõi ấy”.

Vua Vô Tránh Niệm lễ Phật rồi lui trở về trong cung, một mình ngồi im lìm mà suy nghĩ đến sự thệ nguyện của mình, mong cầu cho đặng cõi cực kỳ tốt đẹp, đặng tiếp dẫn chúng sanh.

Suy nghĩ rồi vua bèn trở lại lễ Phật mà thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Vì tôi muốn chứng đạo Bồ đề, nên đem công đức cúng dường Ngài và đại chúng trong ba tháng mà cầu đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm.





Bạch đức Thế Tôn!

1- Nay tôi nguyện trong khi tôi thành Phật, làm sao đặng một thế giới đủ sự vui đẹp, hình dạng nhơn dân trong cõi ấy toàn là sức vàng và không có những đường địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh xen ở chung lộn. Hết thảy chúng sanh nơi cõi ấy chẳng khi nào còn phải thối chuyển mà đọa vào trong ba đường dử đó nửa, và người nào cũng đủ sáu phép thần thông và căn thân tốt đẹp.

2- Tôi nguyện tất cả chúng sanh được về cõi ấy, đều thành đàn ông tươi tốt vô cùng, không còn thọ báo sắc thân đàn bà và cũng chẳng cần có danh hiệu của người đàn bà nữa. Hết thảy chúng sanh khi được về đó, thần thức đầu thai trong bông sen, lúc bông nở ra thì căn thân xinh tốt, thọ mạng lâu dài, không kể xiết đặng.

3- Tôi nguyện cõi ấy đặng trang nghiêm, cảnh vật thiệt xinh đẹp, không có mọi sự nhiễm trược, hằng có hoa tốt hương thơm mùi bay các hướng.

4- Tôi nguyện cho chúng sanh trong cõi ấy, ai nấy cũng đều đặng ba mươi hai tướng tốt, sáu phép thần thông, trong giây phút dạo khắp các cõi Phật trong mười phương, đặng cúng dường và nghe Pháp, rồi trở về cũng chưa trễ buổi ăn.

5- Tôi nguyện nhơn dân trong cõi ấy đều đặng mọi sự thọ dụng tự nhiên, đúng giờ ăn thì có đủ các món ngon vật lạ hiện ra trước mắt, còn muốn bận đồ gì thì có áo xiêm tốt đẹp hiện ra bên mình, không cần phải sắm sửa như trong cõi nhơn gian vậy.

6- Tôi phát nguyện cầu đặng cõi Phật như vậy, đặng từ rày về sau, đời đời kiếp kiếp, thường tu hạnh Bồ tát, làm sự hi hữu mà tạo thành cõi Tịnh Độ, đến thời kỳ chứng đạo thì ngồi dưới cây Bồ đề mà thành quả Chánh Giác, phóng hào quang soi các thế giới cho các Đức Phật đều xem thấy, đặng khen ngợi danh hiệu của tôi.

7- Tôi nguyện khi thành Phật rồi, những loài chúng sanh ở trong thế giới khác, đã có tu tập thiện căn, hể nghe danh hiệu tôi mà muốn sanh về cõi tôi, đến khi lâm chung đặng vãng sanh, chỉ trừ những người phạm tội ngũ nghịch, tội chê bai các Pháp Đại thừa và phá hư Chánh Pháp mà thôi.

8- Tôi nguyện khi tôi thành Phật rồi, mà có chúng sanh ở các thế giới đã phát Bồ đề tâm, tu Bồ tát đạo, muốn sanh về cõi tôi, thì đến khi mạng chung, tôi và đệ tử tôi đều hiện thân đến trước mặt người ấy đặng tiếp dẫn.

9- Tôi nguyện khi tôi nhập diệt, trải vô số kiếp về sau những người nữ nhơn ở trong các thế giới nghe danh hiệu tôi mà chăm lòng vui mến và phát Bồ đề tâm, cho đến lúc thành Phật, cứ cảm báo đặng làm thân đàn ông hoài, chớ không khi nào còn mang lấy thân đàn bà nữa.

Bạch Đức Thế Tôn! Tôi nguyện đặng cõi Phật như vậy, chúng sanh như vậy, mọi sự thanh tịnh trang nghiêm như vậy, thì tôi mới chịu thành Phật.

Đức Bảo Tạng Như Lai nghe vua Vô Tránh Niệm nguyện mấy lời ấy rồi khen rằng: “Hay thay! Hay thay! Đại vương phát nguyện sâu lớn, muốn cõi thanh tịnh. Kìa Đại vương hãy xem qua hướng Tây, cách trăm ngàn muôn ức cõi Phật có một thế giới gọi là Tôn Thiện Vô Cấu, giáo chủ cõi ấy hiệu là Tôn Âm Vương Như Lai, hiện nay đương vì các bực Bồ Tát mà giảng dạy Pháp Đại thừa, giáo hóa các người Thượng căn, chứ không diễn thuyết mấy Pháp quyền tiểu”.

Trong cõi ấy cũng không có chúng sanh căn trí Tiểu thừa và cũng không có một người nữ nhân. Nhưng y báo (y báo là cảnh vật) và chánh báo (chánh báo là căn thân) của Phật Tôn Âm Vương Như Lai thiệt thanh tịnh trang nghiêm, rất xứng hiệp với chỗ cầu nguyện của Đại vương đó! Vì Đại vương có thệ nguyện muôn cõi thanh tịnh, nên nay Ta đổi hiệu Đại vương là Vô Lượng Thanh Tịnh.

Khi Vô Lượng Thanh Tịnh mãn một trung kiếp, thì Đức Phật Tôn Âm Vương Như Lai nhập Niết Bàn, Chánh Pháp truyền bá đặng mười trung kiếp. Đến khi diệt rồi, trải qua sáu mươi trung kiếp, thì cõi Tôn thiện vô cấu đổi tên lại là: Di Lâu Quang Minh có Đức Phật, hiệu là Bất Khả Tư Nghị Công Đức Vương Như Lai, ứng hiện ra đời mà hóa đạo chúng sanh. Sau khi Đức Phật ấy nhập Niết Bàn rồi, trải vô số hằng sa kiếp và vô lượng Phật diệt độ, thì cõi Di lâu Quang Minh đổi tên lại là: An lạc, đến thời kỳ Vô Lượng Thanh Tịnh chứng quả về cõi đó mà thành Phật thì hiệu là: A Di Đà Như Lai ( dịch là Vô Lượng Thọ), sống lâu vô cùng, tiếp dẫn vô lượng chúng sanh trong các thế giới về đó, rồi giáo hóa cho thành Phật đạo tất cả.

Vua Vô Tránh Niệm nghe Phật Bảo Tạng Như Lai thọ ký như vậy liền thưa rằng: “Bạch Đức thế Tôn! Nếu lòng thệ nguyện của tôi quả đặng y như lời thọ ký của Ngài, thì tôi kỉnh lễ xin nhờ Ngài dùng phép thần thông làm cho các Đức Phật ở trong hằng sa thế giới cũng thọ ký cho tôi như Ngài nữa”.

Vua Vô Tránh Niệm thưa rồi, đương cúi đầu thi lễ, tức thì mười phương thế giới thảy đều vang động.

Vua ở trong pháp Hội nghe Chư Phật đều thọ ký cũng như lời Đức Phật Bảo Tạng đã nói trên đó, thì rất đổi vui mừng, liền chấp tay đảnh lễ, rồi ngồi nghe Phật Bảo Tạng thọ ký cho các vị Bồ Tát khác.

Từ đó về sau, vua Vô Tránh Niệm mạng chung thọ sanh ra các đời khác, kiếp nào cũng giữ lời bổn nguyện, tu hạnh Bồ Tát cứu độ chúng sanh, trải vô lượng kiếp quả mãn công viên hiện thành Chánh Giác, đến nay đã mười đại kiếp rồi, Ngài ở cõi Cực Lạc Thế Giới bên Tây Phương, đương giảng dạy các Pháp Đại Thừa và hằng tiếp dẫn chúngsanh đem về cõi ấy.

Đạo Phật Từ Bi




Nền văn học Phật giáo Việt Nam của chúng ta rất đa dạng và phong phú, bao gồm nhiều thể loại, nhiều thành phần. Những câu chuyện kể về cuộc đời của đức Phật cũng như những lời dạy của Ngài, về gương sáng của các bậc danh Tăng trong nước và nước ngoài, về cách đối nhân xử thế của người xưa… có thể nói là một trong những câu chuyện rất gần gũi, thân thương, và phù hợp phần đông với mọi tầng lớp độc giả. Giới trí thức đã thích nghiên cứu, tìm hiểu; người bình dân lại hay ưa đọc, thích tìm tòi. Mỗi câu chuyện như dẫn dắt người xem ngược xuôi về quá khứ, để hòa mình và trực chứng vào đời sống thực tại của con người, để cảm nhận và có thể tìm ra nơi đó được nhiều đạo lý, những trăn trở, nỗi niềm hay những khát vọng, suy tư.





Những câu chuyện thiện ác là một tập sách nhỏ tập hợp một vài câu chuyện đạo ngắn, nội dung chỉ xoay quanh những vấn đề về kiếp sống nhân sinh, thầm nhắc với con người ta phải biết sống sao cho thật hiền lành, lúc nào cũng phải nghĩ về việc tu nhân tích đức. Những câu chuyện ấy, tự thân chúng đã toát lên được rất nhiều đạo vị, dù trực tiếp hay gián tiếp, dù bình dị hay thâm trầm, song cũng đều có tác dụng chuyển hóa thân tâm, giúp cho người xem tự biết định hướng và tìm ra cho riêng mình một đời sống mới thật giản dị hơn, thanh thoát hơn, trong mối thân thiện tương quan giữa mình và mọi người trong xã hội.




Chúng tôi xin chân thành tri ân các tác giả của nhiều quyển truyện tích Phật giáo mà chúng tôi có dịp xem qua, bởi chúng tôi đã học hỏi, đã có dựa theo được một phần nào trong công trình biên khảo, dịch thuật hay sưu tầm đầy tâm huyết và tài năng này của chính các vị, và cũng xin hoan hỷ cho phép chúng tôi được nối gót làm theo những tâm hạnh tuyệt vời của các vị, là thông qua những câu chuyện Phật giáo nho nhỏ ấy, chúng ta hãy mang những điều hiền thiện đi vào cuộc đời, chỉ vỏn vẹn với mỗi ước mong, là mọi người đều biết được nhân quả nghiệp báo, để có thể hoán cải những tư tưởng bất thiện, và thay vào bằng nhiều tâm niệm tốt lành. Chúng ta cứ nghĩ, nếu ai cũng biết được nhân quả nghiệp báo, ai cũng biết sống tốt cho mình và cho người thì không bao lâu, xã hội này sẽ biến thành Tịnh độ, và chiến tranh, bạo lực, nước mắt hay hận thù ngày đó vĩnh viễn sẽ chẳng xảy ra.